Skip to content

Khai thị Mười pháp giới

06.02.2013

Mười pháp giới
không lìa một niệm tâm 541029_111973308960294_1816813214_n

Hoà Thượng Tuyên Hoá giảng

Nhược nhân dục liễu tri
Tam thế nhất thiết Phật
Ưng quán pháp giới tánh
Như Lai duy tâm tạo.

Tạm dịch :

Nếu ai muốn biết rõ
Tất cả phật ba đời
Hãy quán tánh pháp giới
Như Lai do tâm tạo.

‘Nếu ai muốn biết rõ, tất cả Phật ba đời
Hãy quán tánh pháp giới, Như Lai do tâm tạo’.

“Nếu ai muốn biết rõ, tất cả người ba đời ; hãy quán tánh pháp giới, Như Lai do tâm tạo”. Bạn cười tôi đọc sai phải chăng ?

“Nếu ai muốn biết rõ”. Nếu : Là giả thiết. Ai : Tức là chỉ tất cả mọi người. Muốn biết rõ: Muốn biết rõ cái gì? Muốn biết rõ con người làm thế nào mà làm người.

“Tất cả người ba đời”. Có người nói :”Tôi nghe nói là “Tất cả Phật ba đời”, sao Sư phụ lại đọc là “Tất cả người ba đời ?”.

Người tức là Phật ! Người, bạn có thể gọi họ là Phật cũng được; Phật, bạn gọi Ngài là người cũng được. Tại sao? Vì người có thể thành Phật; Phật do người tu thành. Cho nên nếu bạn nói là “Phật” thì chẳng có ai hiểu. Gì gọi là “Phật” ? Chẳng ai thật sự biết. Nếu bạn nói là “Người” thì ai ai cũng đều biết là có “người”. Vậy biết có “người” thì tốt rồi, cũng dễ dàng nữa.

“Người” này là ai ? Tức là “Phật”. Có người nói vậy tôi có phải là Phật chăng ? Bạn cũng là Phật; còn họ có phải là Phật chăng? Họ cũng là Phật; Tôi có phải là Phật chăng? Cũng là Phật, nhưng Phật chưa thành. Thành rồi thì là ông Phật thiệt, bây giờ là ông Phật giả. Phật giả cũng có thể làm Phật thiệt, Phật thiệt lại có thể làm Phật giả. Cho nên tại sao nói chữ “Nếu”? Chữ nếu này là đặt một giả thiết, bạn không cần chấp vào, xem nó quá nhận chân. Cho nên nói, giả thiết trường hợp bạn, muốn minh bạch, muốn biết rõ “tất cả Phật ba đời”.Tất cả Phật ba đời đều do người tu thành.

“Hãy quán tánh pháp giới”. Bạn hãy nhìn xem tánh pháp giới, pháp giới có tánh gì ? Nếu pháp giới có tánh, vậy còn gọi là pháp giới sao ? Tánh pháp giới nói ở đây là tánh của chúng sinh ! Mỗi người có tánh của mỗi người, bạn có tánh của bạn, tôi có tánh của tôi. Nói về tánh này thì bạn chẳng biết. Tôi nói cho bạn dễ hiểu, tức là sự nóng giận của bạn lớn hơn tôi một chút, sự nóng giận của tôi sâu hơn bạn một chút. Bạn nói có phải chăng ? Chẳng giống nhau. Pháp giới chúng sinh mỗi loài có tánh của mỗi loài. Heo có tánh heo, ngựa có tánh ngựa. Người nam có tánh của người nam, người nữ có tánh của người nữ, mỗi người có tánh của họ. Có người thích ăn ngọt, đó là có tánh ngọt; có người thích ăn chua, đó là có tánh chua; có người thích ăn cay, đó là có tánh cay, có người thích ăn đắng, đó là có tánh đắng, bạn nói có phải chăng ?

Nếu bạn nghiên cứu kỹ thì mỗi loài đều có tánh của mỗi loài. Cây cũng có tánh của cây, hoa cũng có tánh của hoa, cỏ cũng có tánh của cỏ, hết thẩy đều có tánh, cho nên nói “tánh pháp giới”. Chẳng phải nói về tánh pháp giới kia, mà là nói tánh pháp giới của của chúng sinh. Bây giờ các bạn đã hiểu chăng ? Trước kia các bạn đều cho rằng là tánh pháp giới, bây giờ mới biết là tánh của chúng sinh. Bây giờ các bạn đã hiểu chăng ? Trước kia các bạn đều cho rằng là tánh pháp giới, bây giờ mới biết là tánh chúng sinh ở trong pháp giới đó, cho nên mới nói “hãy quán tánh pháp giới”.

“Như Lai do tâm tạo”. Bổn lai là nói : “Nếu ai muốn biết rõ, tất cả Phật ba đời, hãy quán tánh pháp giới, tất cả do tâm tạo”; vì ở trước tôi nói : “Tất cả người ba đời”, bây giờ câu cuối cùng tôi đổi thành “Như Lai do tâm tạo”. Phật là do tâm của bạn tạo thành. Nếu tâm của bạn tu Phật pháp thì thành Phật đạo, nếu tâm của bạn muốn thành Bồ Tát thì phải hành Bồ Tát đạo, thì sẽ thành Bồ Tát, cho đến tâm muốn đọa địa ngục thì chạy về hướng địa ngục, tương lai sẽ đọa vào địa ngục.

 
Pháp giới của Phật
Bất đại bất tiểu
Phi khứ phi lai
Vi trần thế giới
Giao ánh liên đài.

Tạm dịch :

Không lớn không nhỏ
Chẳng đến chẳng đi
Thế giới như bụi
Ðài sen chiếu nhau.

‘Không lớn không nhỏ, chẳng đến chẳng đi
Thế giới như bụi, đài sen chiếu nhau’.

Hôm nay vẫn nói về mười pháp giới. Thứ nhất là nói về pháp giới của Phật. Pháp giới của Phật tôi đã giảng qua một lần về chữ “Phật” ở tại thành phố Hồng Mộc (Redwood), tiểu bang Cali. Chữ Phật tiếng Anh gọi là “Buddha”. Vì tôi rất ngu si và tai cũng điếc cho nên lần đầu tôi nghe chữ Buddha bằng tiếng Anh tôi tưởng là “Bu đa” bằng tiếng Tàu nghĩa là “Không lớn”. “Không lớn” là gì? Tức là Phật. Có một vị giáo sư rất thích tôi giảng kiểu này, cho nên giảng xong rồi y đến trước mặt tôi chắp tay lại gọi “Bu đa”. “Không lớn” này tức là chẳng có tâm cống cao. Phật thì chẳng có tâm cống cao, cũng chẳng có tâm ngã mạn.

Tiếng Anh cũng có lối cống cao gọi là I (tôi), Phật thì chẳng có I (tôi). “I” này tức là “Tôi”. Tôi ! Tôi ! Tôi ! Gì cũng đều là tôi; trái, phải, trước, sau, trên, dưới, bốn phương đều là tôi, thật là quá nhiều cái tôi. Vì quá nhiều cái tôi cho nên trở thành lớn. Vì Phật chẳng có ngã, cho nên không lớn. Vậy phải chăng là nhỏ ? Cũng không nhỏ. Nếu là nhỏ thì Ngài chẳng phải là Phật, cho nên câu thứ nhất nói “không lớn không nhỏ”.

“Chẳng đến chẳng đi”. Ngài cũng chẳng đến cũng chẳng đi, tức là “đến mà chưa từng đến, đi mà chưa từng đi”. Tại sao nói chẳng đến chẳng đi ? Vì pháp thân của Phật tận hư không, khắp pháp giới, vô tại vô bất tại, nếu bạn nói Ngài đi, vậy Ngài đi về đâu ? Nếu bạn nói Ngài đến, lại đi đến đâu ? Pháp thân của Ngài vốn khắp cùng, cho nên nói chẳng đến chẳng đi. Vậy có phải ở tại thế giới này chăng? Chẳng phải. Chẳng phải chỉ riêng ở một thế giới này mà trong vô lượng vô biên hết thẩy tất cả thế giới nhiều như hạt bụi trong pháp giới đều là pháp thân của Phật, cho nên nói “thế giới như bụi”, nhiều giống như hạt bụi trong thế giới.

“Ðài sen chiếu nhau”: Chiếu nhau tức là quang minh của Phật ở pháp giới này chiếu đến Phật ở pháp giới kia. Quang minh của Phật ở pháp giới kia lại chiếu đến Phật ở pháp giới này. Ðài sen chiếu nhau là Phật ngự ở trên tòa sen hổ tương phóng quang động địa, tai cũng phóng quang, mắt cũng phóng quang, mũi cũng phóng quang, lưỡi cũng phóng quang, răng cũng phóng quang, không những sáu căn đều phóng quang động địa mà mỗi lỗ chân lông cũng đều phóng quang động địa. Trong mỗi lỗ chân lông lại hiện ra thế giới nhiều như số hạt bụi, có vô lượng vô biên chư Phật đều hiện ra ở trong mỗi lỗ chân lông. Mỗi một vị Phật đều phóng quang vô lượng vô biên như thế, cũng giống như ánh đèn, ánh sáng của bạn không xung đột ánh sáng của tôi, ánh sáng của tôi cũng chẳng xung đột ánh sáng của bạn, chẳng phải nói :”Ê ! Ánh sáng của bạn phóng ra quá nhiều, còn ánh sáng của tôi chẳng còn chỗ để phóng ra, như vậy không được”. Ánh sáng với ánh sáng chẳng xung đột, ánh sáng với ánh sáng hòa nhau, đó gọi là “hòa quang”. Cho nên Phật giáo của chúng ta là hòa quang, ánh sáng với ánh sáng chẳng xung đột với nhau, chúng ta người với người cũng đừng xung đột với nhau, do đó gọi là đài sen chiếu nhau, nghĩa là ánh sáng của bạn chiếu tôi, ánh sáng của tôi chiếu bạn, ánh sáng này chiếu ánh sáng kia, lỗ này thông với lỗ kia giống như lưới La-tràng của Ðại Phạm Thiên Vương, đó gọi là đài sen chiếu nhau. Ðó là pháp giới của Phật.

Pháp giới của Bồ Tát
Hữu tình giác ngộ
Khiêu xuất trần ai
Lục độ vạn hạnh
Thời khắc bồi tài.

Tạm dịch :
Hữu tình giác ngộ
Vượt khỏi bụi trần
Lục độ vạn hạnh
Giờ phút vun bồi.

Thứ hai là nói về pháp giới của Bồ Tát. Ở trước, tôi có đổi lại là “tất cả người ba đời” là vì mười pháp giới đều do người tu thành. Người, không lìa một tâm niệm hiện tiền, cho nên thứ hai là pháp giới của Bồ Tát.

Bồ Tát là Phạn ngữ, dịch là “giác hữu tình”. Sao gọi là giác hữu tình ? Giác hữu tình có hai lối nói : Một là giác ngộ tất cả hữu tình, khiến cho tất cả hữu tình đều giác ngộ, hai là hữu tình đã giác ngộ.
Hai lối nói này chúng ta đều có phần. Có phần gì ? Có phần thành Bồ Tát. Vì chúng ta đều là chúng sinh hữu tình, chúng ta cũng có thể làm bậc giác ngộ ở trong chúng sinh. Chúng ta cũng có thể dùng đạo lý giác ngộ để thức tỉnh tất cả chúng sinh. Cho nên là một Bồ Tát, không sai ! Bạn có phần, tôi cũng có phần. Không phải chỉ Bồ Tát là như thế mà Phật chúng ta cũng đều có phần.

Có người nói :”Tôi không minh bạch đạo lý nầy, sao vừa rồi Pháp Sư nói Phật là do người tu thành ! Vậy tại sao chúng ta không thành Phật ?” Ðừng nói vấn đề “người thành Phật, không thành Phật”, bạn nói đứa bé nầy tương lai có lớn chăng ? Ðứa bé nầy tuy nhiên bây giờ là trẻ con, nhưng tương lai nó có thể trưởng thành làm người, rồi lại già nua. Cũng thế, hiện tại chúng ta là trẻ con, còn Phật thì ví như người lớn, tương lai chúng ta trưởng thành tức là thành Phật. Hiện tại chúng ta là trẻ con ở trong Phật giáo. Mỗi ngày phải uống sữa, mỗi ngày phải nghe pháp. Ðặc biệt sự nghe pháp làm cho căn lành của con người tăng trưởng, đặc biệt làm cho khai mở trí huệ. Cho nên nếu bạn tạo cơ hội nghe pháp vẫn có giá trị hơn dù bạn kiếm được bao nhiêu tiền.

Cho nên hôm nay tôi lập ra một quy cụ mới, quy cụ gì ? Tôi hy vọng từ nay về sau chúng ta đừng lấy nhiều ngày nghỉ, đừng đi du lịch nhiều, nếu có ngày nghỉ thì lấy sự nghiên cứu Phật pháp làm du lịch, lấy sự nghiên cứu Phật pháp làm ngày nghỉ. Tại sao ? Vì ngày nghỉ đi du lịch quá nguy hiểm. Bạn hãy nhìn xem ! Mỗi kỳ nghỉ, người chết không chỉ là một, chắc hẳn là nhiều lắm, trong số nầy, nếu bạn đi du lịch biết đâu bạn có phần trong đó. Cho nên ở xứ nầy chúng ta phải sửa lại phong khí nầy. Ở xứ nầy ai ai cũng muốn đi chơi, muốn đi du lịch. Phật giáo đồ chúng ta phải cải thiện phong khí nầy. Làm Phật giáo đồ không cần đi du hành, không cần đi du lịch nhiều. Có thời gian thì đến nghiên cứu Phật pháp, đến tụng một thời Kinh, niệm một bài Chú, lễ Phật thì tốt biết mấy !

Lễ Phật công đức vô lượng, “Phật tiền đảnh lễ, tội diệt hà sa.” Nghĩa là bạn thành tâm lạy Phật thì tiêu diệt vô lượng tội lỗi. “Xả tiền nhất văn, tăng phước vô lượng.” Nghĩa là bố thí một đồng được phước vô lượng. Song le, chẳng phải tôi kêu bạn bố thí tiền cho tôi, các bạn phải minh bạch. Các bạn có tiền thì đến các đạo tràng khác cúng dường, như thế thì bạn sẽ tăng phước rất nhiều. Vì chúng tôi nơi đây đều là người khổ sở, không có phước thọ sự cúng dường, nếu cúng dường nhiều thì chúng tôi có thể chết. Nếu chẳng có ai cúng dường thì chúng tôi có thể sống thêm mấy ngày. Bạn thấy đó ! Tuy chúng tôi khổ, chúng tôi cũng muốn sống thêm mấy ngày, không muốn chết bây giờ. Cho nên nếu bạn muốn bố thí thì đến nơi khác bố thí, tôi tuyệt đối hoan nghênh. Vì có rất nhiều nơi để cho các bạn làm phước, không nhất định ở tại Chùa Kim Sơn. Chùa Kim Sơn đều là những người khổ sở, đều là những người chẳng có phước báo, cho nên nếu các bạn cầu phước ở đây thì chẳng có. Các bạn đừng lo lắng, chúng tôi không chết đói đâu !

“Hữu tình giác ngộ”. Bồ Tát là một hữu tình, là bậc giác ngộ trong hữu tình, là bậc minh bạch ở trong sự giác ngộ, là bậc tu hành ở trong sự hiểu biết, là bậc thực hành ở trong sự tu hành, đó là Bồ Tát. Cho nên nói :”Vượt khỏi bụi trần”. Nếu Bồ Tát không minh bạch thì không vượtt ra khỏi bụi trần. Bụi trần nầy quá dày cho nên không vượt ra khỏi được. Nếu giác ngộ rồi thì bụi trần sẽ mỏng dần, sẽ vượt ra khỏi bụi trần.

Sau khi vượt ra khỏi bụi trần thì làm gì ? Phải chăng ăn và ngủ ? Không sai ! Còn phải ăn, còn phải ngủ, còn phải mặc quần áo. Nhưng chẳng phải cứ làm những việc này. Mục đích bạn đi làm việc là vì ngày hai bữa cơm, vì mặc quần áo, vì chỗ ở, ba vấn đề nầy. Khi bạn vượt ra khỏi bụi trần thì không còn lo về ba vấn đề nầy nữa, mà phải tu hành lục độ.

“Lục độ” tức là bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định và trí huệ. Có người nghĩ rằng :”Tôi biết bố thí tức là dạy người bố thí cho mình”. Chẳng phải vậy ! Là chúng ta phải bố thí cho người. Về tiền tài, chúng ta đừng ham nó, vì nó là vật rất dơ bẩn. Nếu bạn gần gũi nó quá nhiều thì đó là dính bụi trần. Bụi trần là gì ? Tiền là bụi trần. Nếu bạn không cần tiền thì sẽ thanh tịnh, sẽ vượt ra khỏi bụi trần. Hiện tại một số trong các bạn đã vượt khỏi bụi trần vì các bạn giữ giới không cất giữ tiền bạc. Bất quá bạn đừng bị nhiễm nó nữa trong tương lai.

“Vạn hạnh”, lại phải tu hành vạn hạnh. “Giờ phút vui bồi” : Chẳng phải hôm nay tu, ngày mai thì không tu; năm nay tu, năm tới thì không tu; tháng này tu, tháng tới thì nghỉ ! đời này tu, đời sau thì chẳng tu nữa ! Hoặc là lúc tu lúc nghỉ. Chẳng phải vậy ! Mà luôn luôn đều phải tu hành lục độ vạn hạnh. Ðừng nói đến luôn luôn mà đời đời kiếp kiếp chúng ta đều phải tu lục độ vạn hạnh. Do đó nếu bạn thực hành được như thế thì bạn là Bồ Tát.

Bạn nói :”Ðó thật chẳng phải dễ !” Bạn nghĩ rằng làm Bồ Tát dễ dàng lắm sao ? Ðâu có dễ dàng như thế. Không những làm Bồ Tát không dễ dàng mà làm Duyên Giác, Thanh Văn cũng chẳng dễ dàng. Làm gì thì dễ dàng ? Làm quỷ ! Làm quỷ dễ nhất, đọa địa ngục dễ nhất, làm súc sinh dễ nhất. Nếu bạn muốn dễ thì làm những thứ đó. Cho nên bạn muốn làm Bồ Tát thì chẳng dễ dàng; Bồ Tát còn gọi là “không dễ dàng”. Dễ dàng tức là quỷ, không dễ dàng tức là Bồ Tát. Bạn nói :”Khó quá”. “Khó” cũng là Bồ Tát, chữ khó tức là một tên khác của không dễ dàng.

Cho nên Bồ Tát thì phải hành khổ hạnh, những gì người làm không được mà làm được, khó nhẫn mà nhẫn được. Ðừng cho rằng khó quá mà không dám làm. Nếu bạn không dám làm thì bạn chẳng phải là Bồ Tát. Hãy tinh tấn tiến về trước !

Bồ Tát thì như thế chẳng có gì xảo diệu. Nếu bạn làm được những gì người không làm được tức là Bồ Tát. Vì ai ai cũng không làm được mà bạn làm được tức là Bồ Tát.

 
Pháp giới của Duyên Giác

Duyên Giác Thánh Hiền
Cô phong độc miên
Xuân hoa thu tạ
Thập nhị liên hoàn.

Tạm dịch :

Duyên giác Thánh hiền
Ngủ trên đỉnh cao
Xuân hoa thu tàn
Mười hai nhân duyên.

Tại sao tôi hỏi các bạn nhiều vấn đề ? Vì bậc Duyên Giác thì chẳng thích có vấn đề. Các bậc ấy thích cô độc, không muốn tụ hội chung với ai. Cho nên hôm nay chúng ta cùng nhau nghiên cứu vấn đề, mọi người cùng tụ hội lại, đừng làm giống như bậc Duyên Giác. Khi có Phật ra đời thì gọi là Duyên Giác, nếu không có Phật ra đời thì gọi là Ðộc Giác, tự mình khai ngộ. Bậc ấy thích gì ? “Cô phong độc miên”, ngủ một mình trên đỉnh cao. Cho nên nói “Duyên Giác Thánh Hiền, ngủ trên đỉnh cao, xuân hoa thu tàn, mười hai nhân duyên”. Ðó là nói về bậc Duyên Giác. Nói đến Duyên Giác thì chúng ta tự mình cũng phải “Duyên Giác”, giác ngộ nhân duyên. Các bậc ấy tu mười hai nhân duyên, còn chúng ta thì mười hai nhân duyên tu.

Mười hai nhân duyên, thứ nhất là “vô minh”. Bậc ấy quán sát vô minh, vô minh từ đâu đến ? Rất quái lạ, làm sao có vô minh ? Bậc ấy quán sát : Vô minh duyên hành, có vô minh rồi thì có hành vi, tức có “hành” rồi thì có sở biểu hiện. Có sở biểu hiện thì có “thức”. Thức tức là phân biệt, hành tức là pháp hữu vi. Khi vô minh thì chẳng thể nói là vô vi cũng chẳng thể nói là hữu vi, lúc đó thì ở giữa hữu vi và vô vi, sau đó có sự phân biệt. Tại sao có sự phân biệt ? Vì có pháp hữu vi. Có pháp hữu vi rồi thì sau đó có tâm phân biệt. Có tâm phân biệt thì sau đó sẽ có phiền não ! Phiền não tức là “Danh sắc”. Có danh sắc rồi, một khi có danh thì có phiền não về danh ; một khi có sắc rồi thì có phiền não về sắc. Danh sắc tức là phiền não, phiền não tức là danh sắc. Vấn đề này nếu nói ra thì càng phiền não, không nói thì chẳng có phiền não, một khi nói ra thì phiền não sẽ đến. Có người nói :”Sao danh sắc là phiền não ? Tôi không hiểu !” Bạn không hiểu thì bạn phiền não nhiều một chút. Vì bạn có phiền não không hiểu, khi tôi không nói thì bạn chẳng có phiền não không hiểu, phải chăng ?

Khi tôi không nói gì thì bạn vốn không biết, thì bạn cũng chẳng có nhiều phiền não. Khi tôi nói ra thì bạn không hiểu, có phiền não không hiểu thì nghĩ muốn hiểu. Ðó tức là có “Lục nhập”. Bạn thấy không, lục nhập tức là nghĩ muốn hiểu, nghĩ muốn minh bạch. Ðã nghe qua chưa ? Chẳng có ai nói Pháp này ! Bây giờ đã có rồi ! Ðó là nghĩ muốn hiểu.

Lục nhập tức là nghĩ muốn minh bạch mới có lục nhập. Nghĩ muốn minh bạch, do đó sinh ra nhãn căn, nhĩ căn, tĩ căn, thiệt căn, thân căn, ý căn lục nhập. Tại sao lục nhập này phải sinh ra ? Vì muốn minh bạch. Ai không biết càng nghĩ muốn biết thì càng hồ đồ, càng hồ đồ thì càng không biết, đó tức là lục nhập, đã nhập vào. Bạn hãy xem ! Không minh bạch thì sau đó cứ muốn chọi. Chọi tức là “xúc”, đi chọi khắp nơi, chọi đông chọi tây, chọi nam, chọi bắc, chọi trên, chọi dưới, giống như con nhặng (ruồi xanh), chọi vào tường khắp nơi. Tại sao phải chọi vào tường ? Vì muốn minh bạch. Xúc tức là chọi, chọi vào tường khắp nơi. Khắp nơi đều muốn hiểu biết. Khi chọi thì không biết đau là vì muốn hiểu biết. Chọi rồi thì có “thọ”. “Chao ôi ! đau quá”, hay là “ôi ! Tôi rất là tự tại”; hiện tại ta không chọi tường thì hiện tại ta rất thoải mái, một khi chọi tường thì cảm thấy không thoải mái.

Không có ai nói ta không tốt thì ta cảm thấy rất vui vẻ ; khi có người nói ta không tốt thì ta cảm thấy không vui. Ðó là thọ, đều ở tại chỗ này, chẳng phải ở bên ngoài, đừng có đi tìm bên ngoài.

Có sự cảm thọ thì sinh ra một thứ “ái trước”. Ðối với cảnh thuận thì tham ái chấp trước ; còn đối với cảnh nghịch thì sinh ra chán ghét. Chán ghét tức là không thích ! Tại sao có sự không thích ? Vì có thương, có ghét. Ghét tức là không muốn, chán ghét, cho nên phiền não càng ngày càng nhiều.

“Duyên Giác Thánh Hiền, ngủ trên đỉnh cao, xuân hoa thu tàn, mười hai nhân duyên”. Mùa xuân thì vạn vật nảy nở, bậc Thánh nhân Duyên Giác “mùa xuân ngắm trăm hoa nở, mùa thu xem lá vàng rơi”. Các bậc ấy đã giác ngộ được tất cả sự vật đều sinh diệt tự nhiên. Cho nên quán “mười hai nhân duyên” này.

Tại sao chúng ta có sự cảm giác không bình an ? Vì có ái (thương). Có ái thì có ghét, tức cũng có chán ghét. Nếu vật gì bạn mến thích (ái) thì sinh ra “thủ”(giữ lấy). Thế nào là thủ ? Tức là muốn được, muốn chiếm được. Vì bạn mến thích (ái), cho nên muốn đắc được. Khi bạn đắc được rồi thì thỏa mãn dục vọng của mình. Tại sao phải thỏa mãn dục vọng của mình ? Vì muốn giữ nó, cho nên thủ duyên hữu (có). Vì có cái “có”, cho nên bạn muốn thuộc về chính bạn. Khi thuộc về chính bạn thì có sinh. Có sinh thì có lão tử (già chết). Ðó là mười hai nhân duyên pháp tu của bậc Duyên Giác.

 
Pháp giới của Thanh Văn
Thanh Văn chúng Tăng
Bất luận nữ nam
Tứ đế quán hành
Ẩn thật thị quyền.

Tạm dịch :

Thanh văn chúng Tăng
Dù nam hay nữ
Tu pháp bốn Ðế
Ẩn thật hiển quyền.

Bây giờ giảng về pháp giới của bậc Thanh Văn. Thanh Văn gồm có sơ quả, nhị quả, tam quả và tứ quả Thanh Văn. Trong đó lại phân ra sơ quả hướng nghĩa là chưa thật sự chứng được sơ quả, cho nên gọi là sơ quả hướng, sơ quả ; nhị quả hướng, nhị quả ; tam quả hướng, tam quả; tứ quả hướng, tứ quả.

Bậc Thanh Văn còn gọi là A La Hán cũng gọi là La Hán. Bậc La Hán có thần thông phi hành biến hóa. Người chứng quả thì không tùy tiện nói : “Tôi đã chứng quả, tôi là A La Hán !” Không được như thế ! Vì Thánh nhân chứng quả thì đi chân chẳng đụng đất, bạn thấy có vẻ họ đi trên đất, nhưng họ đi ở trong hư không, chân không dính đất cũng không dính bụi, thậm chí đi trong bùn, chân cũng sạch sẽ. Ví như Hòa Thượng Pháp Thuận (sơ Tổ của tông Hoa Nghiêm), đi trong bùn mà giày không dính bùn, đó là một sự biểu hiện của bậc Thánh nhân đã chứng quả. Chẳng phải nói :”Tôi đã chứng quả”, thì chứng được quả.

Sơ quả Thanh Văn thì đã đoạn được kiến hoặc, nhị quả thì đã đoạn được tư hoặc, tam quả thì đã đoạn được trần sa hoặc, tứ quả cũng đã đoạn được trần sa hoặc, phá được chút vô minh, chứ chưa hoàn toàn phá sạch. Vô minh phá sạch thì thành Phật. Bậc Ðẳng Giác Bồ Tát vẫn còn một phần sinh tướng vô minh chưa phá, cho nên không thể thành Phật. Bậc Tứ Quả Thánh nhân tu pháp gì ? Các Ngài tu pháp này ai ai cũng đều biết, chúng ta ai ai cũng đã nghe qua, đó là khổ, tập, diệt, đạo Tứ Diệu Ðế.

Ðức Phật sau khi thành đạo, đến vườn Lộc Uyển độ năm vị Tỳ Kheo Kiều Trần Như. Năm vị Tỳ Kheo này vốn là bà con của Phật, song le theo Phật xuất gia tu đạo. Khi Ðức Phật tu khổ hạnh tại núi Tuyết mỗi ngày chỉ ăn một hạt mè, thân hình chỉ còn da bọc xương. Lúc đó năm vị Tỳ Kheo bỏ đi hết ba vị vì chịu khổ hết nổi, còn hai vị. Sau đó, một ngày nọ có vị tín nữ dâng cúng bát sữa cho Ðức Phật, Ðức Phật thọ nhận, hai vị kia cũng bỏ đi. Hai vị này không phải vì chịu khổ không được mà họ nói Phật không còn khả năng tu hành, họ nói :”Tu hành phải tu khổ hạnh, phải hành khổ hạnh, bây giờ Ngài đã uống sữa, không chịu khổ được nữa !” Năm vị này đều bỏ đi đến vườn Lộc Uyển.

Sau khi Ðức Phật thành đạo, trước hết Ngài nói “Kinh Hoa Nghiêm”, chẳng có người nghe hiểu đặng, sau đó “vì thật thí quyền”, Ðức Phật nói “Kinh A Hàm”. Phải nói cho ai nghe ? Phật quán sát thì biết được cơ duyên :”A ! Năm vị cùng tu với ta trước kia, trước hết nên đi đến độ họ. Tại sao trước hết phải đi đến độ họ ? Vì trong quá khứ ta đã phát nguyện : Nếu ta thành Phật thì trước hết đi độ người đã hủy báng ta, giết ta, người đối xử với ta tệ nhất, ta phải đi độ họ trước”. Ai đối với Phật thậm tệ nhất ? Không biết các bạn đã đọc Kinh Kim Cang chưa ? Trong Kinh Kim Cang có nói về vua Ca Lợi. Khi Ðức Phật tại nhân địa thì làm tiên ông nhẫn nhục, bị vua Ca Lợi chặt chân tay. Tại sao vua Ca Lợi chặt chân tay ? Vì trong quá khứ tiền thân của Ðức Phật làm tiên ông tu đạo, tu khổ hạnh ở trong rừng. Một ngày nọ vua Ca Lợi mang theo cung nga, thể nữ, phi tần đi vào rừng săn bắn. Song le những người nữ này thích đi chơi, còn vua thì đi săn. Những người nữ này bèn thấy một vị hình thù quái dị không biết là gì ? Vì lông mày thì dài ba tấc, tóc thì dài hai thước, chưa khi nào tắm rửa, bụi bặm bám dày đầy người, quần áo bụi bặm dính đầy khoảng một tấc. Những người nữ thấy như vậy không nhận ra bèn nói :”Ðây là yêu quái ! Ðây là yêu quái ! Chúng ta hãy đi mau lên !”

Lão tu hành bèn nói :”Các vị không cần đi, ta chẳng phải là yêu quái”. Những người nữ nghe nói thì biết vị này biết nói, do đó có người gan dạ hỏi :”Ông ở đây làm gì ?” Ông ta đáp :”Tôi ở đây tu hành”, họ hỏi :”Thế nào gọi là tu hành ?” Ông ta đáp :”Tôi tu hành vì muốn thành Phật”, rồi ông ta thuyết pháp cho họ nghe. Nói xong rồi, những người này rất có hảo cảm với ông ta, nói :”Ông tu ở đây quá khổ, vậy ông ăn gì để sống ?” Ông ta đáp :”Tôi ăn rễ cây, lá cây, trái cây, có gì ăn nấy, tôi cũng chẳng đi vào xóm khất thực”.

Những người nữ này quây quần vị tiên nhân lâu cũng chẳng còn sợ gì nữa, càng muốn gần gũi ông ta để hỏi đạo. Lúc đó vua Ca Lợi đi săn về, bèn đi khắp nơi tìm thê thiếp phi tần thì thấy họ quây quần chung quanh tiên ông, bèn sinh tâm đố kỵ, nóng giận nói :”Ông ở đây làm gì ?”

– Ông ta đáp :”Tôi ở đây tu đạo”.
– Vua hỏi :”Ông tu đạo gì ?”
– Ông ta đáp :”Tôi tu hạnh nhẫn nhục”
– Vua hỏi :”Nhẫn nhục là gì ?”
– Ông ta đáp :”Tức là ai mắng tôi, đánh tôi, tôi cũng không sinh tâm sân hận”.
– Vua nói :”Ðược rồi để ta thử xem thật hay giả”. Bèn lấy bảo kiếm trên mình ra chặt cánh tay tiên ông, hỏi :”Tôi đã chặt đứt cánh tay nhà ngươi, nhà ngươi có sân hận chăng ?”
– Ông ta đáp :”Tôi không sân hận”
– Vua nói :”Ðược rồi để ta chặt tiếp một tay nữa thử nhà ngươi có sân hận chăng ?” Nói xong bèn chặt tiếp tay thứ hai, bèn hỏi :”Nhà ngươi có sân hận chăng ?”
– Ông ta đáp :”Cũng chẳng sân hận”.
– Vua nói :”Nhà ngươi có bản lãnh lắm, song le ta sẽ chặt nốt hai chân, xem thử nhà ngươi có sân hận chăng ?” Do đó vua chặt đứt hai chân của tiên ông, lại hỏi :”Nhà ngươi có sân hận chăng ?”

– Tiên ông đáp :”Ta cũng không sân hận”.

– Vua nói :”Nhà ngươi nói láo, lấy gì để chứng minh là sự thật ?”

– Tiên ông nói :”Nếu thật sự ta không sân hận thì tứ chi của ta sẽ hoàn phục lại như cũ, còn nếu ta sân hận thì sẽ không hoàn phục lại”. Vừa nói xong thì tứ chi của tiên ông hoàn phục lại như cũ. Lúc đó Thiên Long Bát Bộ Hộ Pháp thiện thần thấy vua độc ác quá đỗi, nóng giận bèn mưa đá xuống chỗ nhà vua. Tiên ông thấy vậy bèn nói :”Xin các vị Hộ Pháp thiện thần đừng mưa đá hại nhà vua”. Do đó vua thoát nạn bèn sinh tâm sám hối, đến trước vị tiên ông cầu sám hối. Tiên ông bèn phát nguyện rằng :”Nếu tương lai ta thành Phật thì trước hết ta sẽ độ nhà vua”. Do đó, sau khi Phật thành đạo thì đi đến vườn Lộc Uyển để độ Kiều Trần Như. Vị tiên ông đó là tiền thân của Ðức Phật Thích Ca, còn vua Ca Lợi là tiền thân của Kiều Trần Như. Vì nguyện lực của Phật trong quá khứ cho nên phải độ họ, dù họ đối xử với Ngài thậm tệ nhất.

Chúng ta nghe chuyện này rồi thì bất cứ ai đối với chúng ta không tốt, chúng ta phải phát nguyện khi thành Phật thì độ họ, chứ đừng nói : “Ngươi đối với ta không tốt, đợi khi ta thành Phật thì nhất định sẽ làm cho ngươi rơi vào địa ngục!” Ðừng phát nguyện như thế.

Phật đến vườn Lộc Uyển vì năm vị Tỳ Kheo mà chuyển bánh xe pháp Tứ Diệu Ðế. Lần thứ nhất nói :”Ðây là khổ, tính bức bách ; đây là tập, tính chiêu cảm ; đây là đạo, tính có thể tu ; đây là diệt, tính có thể chứng”.

Lần thứ hai nói :”Ðây là khổ, ta đã biết ; đây là tập, ta đã đoạn ; đây là đạo, ta đã tu ; đây là diệt, ta đã chứng.

Lần thứ ba Phật nói :”Ðây là khổ, ông nên biết; đây là tập, ông nên đoạn ; đây là đạo, ông nên tu ; đây là diệt, ông nên chứng”.

Sau khi Ðức Phật nói ba lần, pháp Tứ Diệu Ðế, bèn nói với Kiều Trần Như :”Hiện tại các ông bị khách trần quấy nhiễu nên không đắc được giải thoát”. Kiều Trần Như khi nghe hai chữ “khách trần” thì lập tức khai ngộ. Khách là gì ? Khách tức chẳng phải là chủ nhân. Trần là gì ? Tức là bụi bặm, không thanh tịnh. Tự tính của chúng ta tức là chủ nhân, tự tính vốn thanh tịnh. Cho nên lúc đó ông ta khai ngộ. Khai ngộ thì gọi “giải bốn tế”, tức là minh bạch nguồn gốc đạo lý, trở thành “giải không đệ nhất”.

Pháp Tứ Diệu Ðế vô cùng vô tận. Hôm nay chúng ta giảng “Thanh Văn chúng Tăng”, “Dù nam hay nữ”. Nói về chứng quả thì bất cứ nam hay nữ đều có thể chứng quả, chứng quả tức là Thanh Văn, tức là A La Hán. Vínhư mẹ của Pháp Sư Cưu Ma La Thập chứng được tam quả A La Hán.

“Tu pháp Tứ Ðế”. Tức là tu pháp Tứ Diệu Ðế : Khổ, tập, diệt, đạo ; biết khổ, đoạn tập, chứng diệt, tu đạo. Phải tu pháp môn Tứ Diệu Ðế này.

“Ẩn thật hiển quyền”. Bạn thấy những vị này là Thanh Văn, nhưng kỳ thật là đại Bồ Tát phương tiện thị hiện làm Thanh Văn, cho nên đây gọi là “ẩn thật”. Ẩn tức là ẩn náu công đức thật sự của các Ngài. Hiển quyền : Hiển tức là hiển hiện, quyền tức là quyền xảo phương tiện. Bạn đừng cho rằng các Ngài là Thanh Văn, là tiểu thừa mà xem thường, đừng như thế. Các Ngài đều là Bồ Tát thị hiện ; không phải hoàn toàn đều là Bồ Tát, nhưng ở trong đó nhất định có các đại Bồ Tát đó hiện thân tiểu thừa để tiếp dẫn người tiểu thừa hướng về đại thừa, cho nên gọi là “ẩn thật hiển quyền”. Ðó là pháp giới của bậc Thanh Văn.

 

From → HT Tuyên Hóa

Để lại phản hồi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: